Lúc ấy, Ngôn Hữu Tín và Ngôn Hữu Nghĩa còn chưa luyện thành được công phu tà ác tuyệt thế Cương Thi quyền.
Ngôn Hữu Tín và Ngôn Hữu Nghĩa có một điểm phân biệt rất lớn. Ngôn Hữu Nghĩa háo sắc dâm ô, Ngôn Hữu Tín cũng háo sắc, bất quá lại không hề có những hành vi dâm ác, y cũng tưởng tượng rất nhiều về người khác giới, nhưng vì đặc điểm tính cách, những tưởng tượng đó không biến thành hành vi.
Ngày hôm ấy, y cõng Đinh Thường Y qua sông, cảm giác được cặp đùi vừa rắn chắc vừa ấm nồng, eo lưng thiếu nữ mềm mại như cọng bún, y từng bước từng bước dẫm xuống lòng sông, nhưng phảng phất như đã mất đi toàn bộ lực khí, y sợ mình ngã xuống, y sợ mình không qua nổi sông... Mặt trời chói chang, nước sông cuồn cuộn, vậy mà chỉ mình y tự biết trên lưng y là một nữ tử.
Cuối cùng y cũng cõng xem boi tinh yeu qua ten được nàng qua sông, đặt nàng xuống đất, gió nhẹ lướt qua làm tà áo nàng tung bay, để lộ ra đôi chân trắng muốt, đẹp không thể tả, gió sông cũng thổi lệch chiếc nón cỏ, để lộ ra khuôn mặt mỹ lệ diễm tuyệt tới mức làm người ta phải nín thở.
Cảnh tượng bên sông lúc đó khiến Ngôn Hữu Tín ngây ngất tâm thần, trong bụng phảng phất như có một cục than hồng nóng đỏ đang thiêu đốt.
Nhưng nàng hoàn toàn không để ý, chỉ toàn thần chú tâm vào cuộc ác đấu bên hồ.
Lúc ấy, trong đầu y các ý niệm chuyển động không ngừng, chỉ muốn bất chấp tất cả mang nàng bỏ chạy, nhưng lại sợ làm như vậy sẽ khinh lờn nàng, y đang do dự không yên thì Đinh Thường Y chợt lộ hỉ sắc, vẫy tay hoan hô.
&Ndash; Quan đại ca, Quan đại ca...Ngôn xem boi tinh yeu theo ten Hữu Tín từ đó đến giờ vẫn không quên chuyện ở A Công hà, dường như y đã mê luyến người con gái mà y đã cõng qua sông dạo đó cùng với cái cảm giác da thịt tiếp xúc vi diệu ấy.
Cho đến tận gần đây, trong một lần ngẫu nhiên cùng Lý Ngạc Lệ Lý đại nhân đến Cúc Hồng viện, tình cờ gặp được Lam Mẫu Đơn, không ngờ lại chính là nữ tử năm xưa bên bờ A Công hà.
Thế nhưng nữ tử ấy lại không hề nhận ra y.
Mặc boi tinh yeu theo ten dù y có chấn động, nhưng y tuyệt đối không biểu đạt ra ngoài. Bởi vì y hiểu rõ, Lý đại nhân đã coi Lam Mẫu Đơn là món đồ của riêng mình, còn cả Lỗ đại nhân cũng thập phần mê mẩn mỹ sắc của nàng.
Với thân phận của y, vô luận là Lý đại nhân hay Lỗ đại nhân, y đều không có tư cách tranh giành.
Sau xem boi tinh yeu qua ten đó, y lại tình cờ biết được Quan Phi Độ bị giam trong lao ngục Thanh Điền, đối với nhân vật anh hùng này y thập phần đố kỵ, ghen ghét nên đã tìm đủ mọi thủ đoạn làm cho Lý Trù Trung hận Quan Phi Độ đến nhập cốt, cuối cùng vì không thể dùng được chàng nên đã thiết kế ám hại rồi giết đi.
Đinh Thường Y cướp ngục giải cứu Quan Phi Độ thất bại, Ngôn Hữu Tín không nỡ thấy nàng bị bắt giữ, bèn giả vờ xuất thủ, âm thầm cảnh báo, chỉ đường cho nàng trốn thoát.
Hai boi tinh duyen mắt Ngôn Hữu Tín ánh lên tia lửa cuồng nhiệt, kích động nói:
Thì ra trận chiến bên bờ kia đã kết thúc.
Quan Phi Độ hy sinh mất hai huynh đệ, nhưng đã giết sạch hết lũ quan binh truy đuổi, giờ chàng đang vượt sông.
Ngôn Hữu Tín biết mình đã hết hy vọng, y tự lượng mình tuyệt không phải đối thủ của Quan Phi Độ.
Nhưng y vẫn hé mắt liếc trộm gò má đầy đặn trắng hồng như ngọc của Đinh Thường Y, một nữ tử mà có gương mặt quá tròn thì sẽ không đẹp, nhưng đối với Đinh Thường Y thì hoàn toàn ngoại lệ. Gã vừa liếc nhìn gương mặt tròn trịa xinh đẹp, thân hình nóng bỏng sau lớp y phục ẩm ướt, nghiến răng, nắm chặt quyền lại, thầm hạ quyết tâm:
“Sẽ có một ngày, ta phải có được nàng, sẽ có một ngày ta phải có được nàng...&Rdquo;.
Bởi vì lúc đó y quá kích động, nên đã hoàn toàn quên rằng chuyện ấy hầu như chỉ là mộng tưởng.
Trời đất rộng lớn như vậy, thế gian biến hóa vô thường, một người chỉ ra cửa sớm nửa khắc hay ăn cơm muộn nửa khắc cũng sẽ gặp biết bao kỳ ngộ khác nhau, y thực không có cơ hội để gặp lại Đinh Thường xem boi tinh yeu chinh xac Y nữa, y thực không có gì để khiến cho Đinh Thường Y động tâm cả.
Y nghĩ đến đó, Đinh Thường Y đã lao vào vòng tay của người anh hùng vừa mới qua sông, Quan Phi Độ.
Coi boi tinh duyenNgôn Hữu Tín xung động đến cơ hồ như muốn lập tức lao vào tấn công Quan Phi Độ, chỉ là y không làm vậy.
Y chỉ lặng lẽ rời khỏi nơi đó, bởi vì đã tiết lộ thân phận nên từ đó trở đi y không còn đưa người qua sông ở A Công hà nữa.
Cho đến tận khi thành nghệ, y và Ngôn Hữu Nghĩa mới trở lại Ngôn gia bảo, gây ra chuyện ly gián, khiến cho mọi người trong Ngôn gia tranh quyền đoạt vị, tàn xem boi tinh yeu qua ten sát lẫn nhau, đến cuối cùng khiến cho Ngôn gia bảo trở thành một mớ bòng bong, còn hai người bọn y thì ở trong bóng tối hưởng lợi, sau đó y và đệ đệ được Lý Ngạc Lệ thu nhận, có thể nói là võ công cao, địa vị cao, làm ra không ít chuyện khiến người khác phải nghiến răng vì phẫn nộ mà không làm gì được.
Sau khi gã “thuyền phu” kia lặng lẽ bỏ đi, một hồi lâu sau Quan Phi Độ và Đinh Thường Y mới chợt nhớ đến người đã mạo hiểm đưa nàng qua sông. Đinh Thường Y liền hỏi:
– Vị đại ca kia đâu rồi?
Quan Phi Độ lắc đầu, chàng cũng không hay biết, liền hỏi những thuyền gia bên cạnh:
– Người đó là ai? Tên là gì? Ta phải cám ơn y mới được.
Thuyền gia đều nói không biết.
Thế là Đinh Thường Y từ một chút cảm kích, dần dần đã quên đi sự tồn tại của người đó.
Chú thích:
(1-) Thần Châu: tên phủ thời xưa ở Nguyên Lăng, Hồ Nam, Trung Quốc.