Chả việc hệt giả dụ sợ. - Pierre nói nhút nhát đã ngủm dậy. - Nó xem boi tinh yeu qua ten chỉ là một con lộn xộn lé thôi nhưng mà.

Em sẽ còn thấy nhiều con khác. Nhìn kìa, nó lượn... Nó đã biến mất sau các mỏm núi.
- Nó bay đi đâu vậy? - Heidi hỏi.
- Bay về tổ.

- Chúng mình đến đấy đi! Chúng mình đến đấy đi!
- Không được! - Pierre nói. - Ngay cả những con dê cũng không lên đến đấy được. Tổ nó cao lắm, vả lại ông em không muốn em gặp phải một chút nguy hiểm nào.
Pierre đưa tay lên huýt gió và lũ dê, con nọ tiếp con kia, kéo đến vây quanh cậu. Một số con mõm còn ngậm đầy cỏ, các con khác giương đầu húc nhau. Heidi thích thú nhìn chúng và đến vuốt ve từng con một, để làm thân với chúng hơn. Trong lúc đó, Pierre chuẩn   boi tinh yeu   bị bữa ăn. Cậu nắm vú con Lili vắt lấy một cốc sữa tươi và gọi Heidi lại.
- Lại đây, đây là bánh mì và pho mát của em. Em uống sữa đi.

Boi tinh yeu

- Vâng, thích quá, rồi anh cho em một cốc nữa nhé. Nhưng để em chia bánh mì và pho mát cho anh.
Chưa bao giờ Pierre được ăn một bữa ngon như thế. Cậu cảm thấy bánh mì của Heidi ngon gấp mười lần bánh của cậu.
- Cám ơn em. Ngon quá! - Cậu nói.
- Em thì uống sữa của con Lili, còn anh, anh uống sữa của con dê nào? - Heidi nói.
- Con chim ác là, - Pierre nói, tay chỉ vào một con dê lông đen trắng.
- Anh thuộc tên tất cả lũ dê à?
- Tất nhiên rồi!

- Nói cho em biết đi.
- Con "Mụ béo Thổ Nhĩ Kỳ" hiếu chiến này, con "Chim kim oanh" dũng cảm này... Rồi con "Chim ác là" này, con "Món ragu trắng" nơn tơ này...
- Có phải con cứ kêu be   xem boi tinh yeu chinh xac   be buồn bã không?
- Phải, người ta đã bán mẹ của nó đi và nó rất buồn.
- Tội nghiệp con dê bé nhỏ! Nó không có bà à?
- Không. - Pierre mỉm cười trả lời.

- Tội nghiệp con dê bé nhỏ! Lại đây, chị sẽ an ủi em! Chị sẽ chơi với em, làm bạn của em... Anh nhìn này, Pierre, nó hiểu đấy! Nó cọ người vào chân em và thôi không than vãn nữa.
- Đúng thật!- Pierre nói sau khi đã chén xong.
- Lili và Biquette là hai con đẹp nhất đàn.
-   xem boi tinh yeu   Phải. - Pierre nói. - Chúng chỉ chọn những chỗ cỏ tốt nhất và không bao giờ đánh nhau với "Mụ béo Thổ Nhĩ Kỳ". Ông em chăm chúng lắm. Ngày nào ông cũng tắm cho chúng và cho chúng ăn muối, điều đó tốt cho chúng lắm.

Chuồng dê của ông bao giờ cũng sạch sẽ. Đương nhiên là lũ dê phải khỏe mạnh rồi. Đúng lúc đó, Pierre nhận thấy con "Chim kim oanh" đang tới bên   xem boi tinh duyen   bờ vực đầy nguy hiểm.
- Nó ngã mất. - Cậu nói và xáp lại gần con vật bất cẩn, tóm lấy chân nó.

Nhưng cậu bị ngã lăn ra đất và con dê con, bất ngờ vì bị giữ lại, ra sức giãy giụa để thoát về phía trước. Pierre gọi Heidi lại trợ giúp vì con "Chim kim oanh" kéo rất dữ và cậu ta không thể đứng dậy được. Heidi nhanh chóng nhổ một nắm cỏ non và chìa ra trước mõm con vật, nó yên tâm thôi giãy giụa. Pierre đứng dậy, dắt con vật liều lĩnh trở về đàn. Tại đây, cậu nhặt chiếc roi để cho nó một trận đòn đáng đời.
- Tao sẽ trừng trị mày. - Pierre nói, tay vung chiếc roi lên. - Mày đáng bị thế lắm!
- Đừng, Pierre, anh đừng đánh nó. Hãy xem nó đang run lên đây này!
- Phải dạy cho nó biết...

- Đừng, Pierre, em không muốn anh làm đau nó.
- Thôi được, Heidi, anh không muốn làm em buồn. Nó sẽ không bị trừng phạt, nhưng ngày mai, em lại cho anh một ít bánh mì và pho mát nhé.
- Rất sẵn lòng. - Heidi nói. - Nhưng anh, anh cũng không bao giờ được đánh con dê nào nữa đấy.
- Được rồi, Heidi. Anh sẽ nghe em. Suy cho cùng em có lý.
Mặt trời từ từ lặn xuống sau ngọn núi. Ngày đầu tiên của cô bé trên bãi chăn thả thế là sắp   coi boi tinh duyen   kết thúc, cảnh vật thay đổi màu sắc. Dải băng hà dưới kia như bị những ngọn lửa đỏ dài đốt cháy, liếm láp hai bên sườn. Cây cối cũng vậy, chúng dường như đỏ rực lên trong ánh sáng của mặt trời đang lặn. Heidi không tin vào mắt mình nữa, cô bé lại càng sung sướng khi Pierre khẳng định với cô rằng cảnh thần tiên này ngày nào cũng lặp lại, khi thời tiết tốt.

Bọn trẻ gom lũ dê lại, chúng vừa chạy vừa kêu be be và làm cho những chiếc mõ kêu lanh canh   coi boi tinh duyen   nghe thật vui tai. Chòm râu cằm của "Mụ béo Thổ Nhĩ Kỳ" khiến Heidi rất thích thú. Cô bé đeo lại cái tạp dề nhét đầy hoa, nhặt lấy túi của Pierre và bắt đầu xuống núi. Cô như choáng váng vì không khí, ánh sáng và tất cả những gì đã xảy ra trong ngày. Cô mong chóng được kể hết tất cả cho ông. Cuối cùng, khi thấy ông đứng hút tẩu thuốc trước căn nhà gỗ, cô chạy vội về phía ông cùng với Lili và Biquette, chúng đang thèm được chén vốc muối nhỏ phần chúng.
- Mai em lại đi chứ? - Pierre hỏi.
- Vâng. - Cô bé nói.
- Vậy nhé, chúc ngủ ngon!

Heidi ôm cổ con "Chim kim oanh", con vật được cô bảo vệ, và nói: